 | | 0 |
| ./ Yonhap |
Chính phủ Hàn Quốc đang thúc đẩy sửa đổi Luật Y tế với lý do nâng cao chất lượng dịch vụ y tế và tăng cường an toàn cho bệnh nhân, nhưng thực tế tại các cơ sở y tế lại chứng kiến sự gia tăng xung đột. Các quy định liên tiếp áp dụng đối với nhân lực y tế, kê đơn thuốc và y tế thiết yếu khiến gánh nặng ngày càng lớn. Nhiều ý kiến cho rằng, trái với mục đích chính sách, các quy định đang đi trước mà không có cải thiện cơ cấu thực chất.
Theo ngành y tế ngày 7/4, gần đây, nghị sĩ So Byung-hoon thuộc Ủy ban Y tế và Phúc lợi Xã hội Quốc hội Hàn Quốc (Đảng Dân chủ) đã đề xuất dự thảo sửa đổi, theo đó bắt buộc các cơ sở y tế cấp bệnh viện phải được chứng nhận, đồng thời đưa hệ thống quản lý bảo mật thông tin vào tiêu chí chứng nhận. Lý do là hình thức tự nguyện trước đây có tỷ lệ tham gia thấp, dẫn đến hạn chế trong việc quản lý chất lượng y tế trên quy mô quốc gia.
Tuy nhiên, tại hiện trường y tế, việc bắt buộc cả tiêu chuẩn nhân lực, cơ sở vật chất lẫn bảo mật thông tin sẽ dẫn đến chi phí bổ sung và gánh nặng hành chính, gây lo ngại không thể tránh khỏi. Đặc biệt, các bệnh viện vừa và nhỏ sẽ khó khăn hơn trong việc đáp ứng các yêu cầu này.
Nguyên nhân dẫn đến các cuộc thảo luận sửa đổi Luật Y tế là do những vấn đề cơ cấu về quản lý chất lượng và an toàn bệnh nhân đã tích tụ lâu nay. Đặc biệt, tình trạng thiếu hụt nhân lực y tế được xem là yếu tố thúc đẩy nhu cầu sửa đổi. Việc bác sĩ nội trú từ chức hoặc đình công tập thể do xung đột với cơ quan quản lý đã gây ảnh hưởng đến hoạt động cấp cứu và chăm sóc bệnh nhân nặng, khiến việc duy trì dịch vụ y tế quan trọng trở thành nhiệm vụ chính sách cấp bách.
Nguồn cung thuốc và hệ thống kê đơn cũng là ví dụ điển hình. Việc thiếu hụt hoặc gián đoạn cung cấp một số loại thuốc lặp lại nhiều lần đã đặt ra nhu cầu sử dụng thuốc thay thế có cùng thành phần, và việc sửa đổi luật để quy định kê đơn theo tên thành phần được mở rộng. Việc này giúp bệnh nhân nhận biết rõ thành phần thuốc mình sử dụng và tăng quyền lựa chọn, từ đó làm cơ sở hợp lý cho việc sửa đổi.
Vấn đề là các dự thảo sửa đổi này được “thúc đẩy đồng thời”, dẫn đến phản ứng từ ngành y tế. Việc nhiều dự thảo liên tiếp xuất hiện khiến ngành y tế coi đây là quy định đổ trách nhiệm thất bại chính sách lên cơ sở. Do đó, không chỉ có xung đột giữa cơ quan quản lý và ngành y tế mà còn xảy ra xung đột giữa các ngành nghề y tế.
Cụ thể, ngành điều dưỡng cho rằng nên bắt buộc luật định tiêu chuẩn nhân lực theo từng cơ sở y tế, trong khi các bệnh viện phản đối vì nhân lực hiện đã thiếu, việc áp dụng tiêu chuẩn và chế tài là quy định xa rời thực tế. Về việc hợp pháp hóa kê đơn theo tên thành phần, các hiệp hội bác sĩ cảnh báo có thể xâm phạm quyền kê đơn và ảnh hưởng an toàn bệnh nhân, thậm chí đe dọa hành động tập thể, nhưng hiệp hội dược sĩ phản đối, nhấn mạnh việc mở rộng quyền lựa chọn cho bệnh nhân và ổn định cung ứng thuốc.
Ngành y tế cho rằng dòng chảy sửa đổi Luật Y tế hiện nay đang được thúc đẩy đồng thời mà không có cơ sở và điều kiện để thực hiện, vượt qua tính hợp lý của từng chính sách riêng lẻ. Nguyên nhân gốc rễ của khủng hoảng y tế thiết yếu là thiếu nhân lực, đãi ngộ thấp và gánh nặng pháp lý quá mức, nhưng thay vì giải quyết, chính phủ lại dựa vào các biện pháp cưỡng chế pháp lý.
Một quan chức ngành y tế giấu tên nhận xét: “Các dự thảo sửa đổi Luật Y tế đến nay đều là những nội dung cần thiết cho ngành y tế và bệnh nhân. Vấn đề là các quy định đang chồng chất mà không có cơ sở để triển khai thực tế”.
Lee Se-mi