 | | 0 |
| Đại diện Liên đoàn Công đoàn Giáo viên Hàn Quốc, Công đoàn Giáo viên và Người lao động Giáo dục Toàn quốc (Jeongyojo) và Hiệp hội Giáo viên Hàn Quốc tham gia họp báo tại Quốc hội ngày 15, kêu gọi sửa đổi các quy định liên quan của Luật Phúc lợi Trẻ em và Luật Trừng phạt Tội phạm Bạo hành Trẻ em nhằm tăng cường bảo vệ hoạt động giáo dục của giáo viên. / Yonhap News |
Ngày 18 đánh dấu tròn 3 năm ngày giáo viên Trường Tiểu học Seoi được công nhận là hy sinh khi thi hành công vụ, nhưng môi trường lớp học vẫn chưa hết bất ổn. Trong nỗi lo rằng ngay cả những hoạt động giáo dục chính đáng cũng có thể dẫn đến việc bị tố cáo bạo hành trẻ em, không ít giáo viên đã bị đẩy đến bờ vực. Tại Gimhae (tỉnh Gyeongnam), một giáo viên từng bị tố cáo bạo hành trẻ em và chịu đựng các đơn khiếu nại ác ý chỉ vì cho học sinh tập squat trong giờ thể dục, thậm chí đã sảy thai khi đang mang thai.
Ngày 15, ba tổ chức giáo viên lớn gồm Liên đoàn Giáo viên Hàn Quốc (KFTA), Liên đoàn Công đoàn Giáo viên và Công đoàn Giáo viên Toàn quốc (KTU) đã tổ chức họp báo chung, kêu gọi sửa đổi ngay Luật Phúc lợi Trẻ em, Luật Xử phạt Tội phạm Bạo hành Trẻ em và Luật Địa vị Giáo viên. Tuy nhiên, do các bộ, ngành vẫn còn bất đồng về khái niệm "bạo hành tinh thần", quá trình sửa luật vẫn chưa có nhiều tiến triển.
Trong bối cảnh đó, phát biểu của Tổng thống Lee Jae Myung lại làm dấy lên tranh cãi. Đề cập đến việc các hoạt động dã ngoại và tham quan học tập ngày càng ít đi, ông cho rằng "có lẽ là vì lo ngại tai nạn an toàn và trách nhiệm quản lý", nhưng đồng thời nhấn mạnh: "Không thể vì sợ có giòi mà bỏ luôn cả chum tương." Đặc biệt, khi bộ phim truyền hình "Teach You a Lesson" gần đây gây nhiều chú ý và hàng loạt vụ việc ngoài đời còn kịch tính hơn cả phim, tiếng nói đòi bảo vệ quyền của giáo viên ngày càng lớn. Vậy thực tế tại trường học hiện nay ra sao?
Những câu chuyện thực tế mà giáo viên trải qua gần như khó tin. Có giáo viên bị tố cáo bạo hành trẻ em vì phát sữa chậm; có người chỉ cảnh cáo học sinh nhảy múa gây mất trật tự trong lớp cũng bị tố cáo bạo hành tinh thần; thậm chí có giáo viên đánh thức học sinh đang ngủ trong lớp rồi bị tố cáo hành hung. Đây đều là những trường hợp được ghi lại bởi một giáo viên đang công tác. Ngay cả các hoạt động bình thường như dã ngoại, tham quan học tập hay hội thao – vốn giúp học sinh rèn luyện tinh thần hợp tác và kỹ năng xã hội – cũng trở thành đối tượng của các đơn khiếu nại và kiện tụng, khiến nhiều trường học ngại tổ chức các hoạt động này. Bà Park So-young, Trưởng ban Chính sách của Công đoàn Giáo viên, phản bác: "Hoạt động trải nghiệm thực tế là nơi hội tụ của công việc, khiếu nại và kiện tụng. Không phải chúng tôi vì sợ giòi mà bỏ chum tương, mà là vì trong chum hiện giờ đã đầy giòi."
Số liệu thống kê cũng cho thấy thực trạng tương tự. Theo khảo sát của KFTA, 80,5% giáo viên cho biết họ từng bị xâm phạm quyền giáo viên trong vòng một năm qua. Khảo sát của Liên đoàn Công đoàn Giáo viên cho thấy 80,8% giáo viên luôn sống trong nỗi lo bị kiện vì bạo hành trẻ em. Khảo sát của KTU cũng ghi nhận 94,11% giáo viên từng ngần ngại trong việc quản lý học sinh hoặc thực hiện hoạt động giáo dục vì lo sợ bị tố cáo. Theo thống kê của Bộ Giáo dục, trong số 1.870 vụ tố cáo bạo hành trẻ em được tiếp nhận từ tháng 9/2023 đến tháng 2 năm nay, có 72% được giám đốc sở giáo dục xác định là hoạt động giáo dục chính đáng và 90,4% số vụ đã kết thúc với kết luận không có tội hoặc không truy tố.
◇ Cụ thể hóa khái niệm "bạo hành tinh thần" là then chốt… Có thành lập cơ quan chuyên trách bảo vệ quyền giáo viên?
Các dự luật liên quan hiện đã được trình lên Quốc hội. Nghị sĩ Baek Seung-ah (Đảng Dân chủ Đồng hành) và Jeong Seong-guk (Đảng Quyền lực Quốc dân) đều xuất thân là giáo viên tiểu học. Sau vụ việc tại Trường Tiểu học Seoi, hai người đã đưa việc khôi phục quyền giáo viên thành một trong những cam kết tranh cử khi tham gia tổng tuyển cử Quốc hội khóa 22 năm 2024. Bà Baek từng là Chủ tịch Công đoàn Giáo viên tỉnh Gangwon và Tổng Thư ký Liên đoàn Công đoàn Giáo viên; ông Jeong từng giữ chức Chủ tịch KFTA. Việc hai nghị sĩ thuộc hai đảng khác nhau liên tục đề xuất các dự luật với cùng một mối quan tâm trong suốt ba năm qua cho thấy đây là vấn đề vượt lên trên ranh giới đảng phái.
Dự luật sửa đổi Luật Đặc biệt về Xử phạt Tội phạm Bạo hành Trẻ em do bà Baek đề xuất hiện đang được Ủy ban Tư pháp và Pháp luật xem xét. Dự luật nhằm thay đổi cơ chế hiện hành, theo đó ngay cả khi cảnh sát kết luận không có dấu hiệu phạm tội đối với những vụ việc mà giám đốc sở giáo dục xác định là hoạt động giáo dục chính đáng, hồ sơ vẫn tự động được chuyển sang viện kiểm sát. Theo đề xuất mới, nếu cảnh sát kết luận không có tội thì có thể không cần chuyển hồ sơ lên viện kiểm sát. Đây là giải pháp nhằm khắc phục thực tế 8,5/10 vụ được xác định là hoạt động giáo dục chính đáng cuối cùng đều được kết luận vô tội nhưng vẫn phải chuyển sang viện kiểm sát.
Đặc biệt, dự luật sửa đổi Luật Phúc lợi Trẻ em, trong đó cụ thể hóa khái niệm "bạo hành tinh thần", cũng đang được Ủy ban Y tế và Phúc lợi xem xét. Dự luật, dựa trên các phán quyết của Tòa án Hiến pháp, quy định bạo hành tinh thần là "hành vi mang tính lặp đi lặp lại, kéo dài hoặc dù chỉ diễn ra một lần nhưng có mức độ nghiêm trọng". Đồng thời, dự luật khẳng định rõ rằng các hoạt động giáo dục, hướng dẫn học sinh hợp lý, phù hợp với chuẩn mực xã hội sẽ không bị xem là bạo hành tinh thần.
Ngoài ra, trong ngày 15, bà Baek cũng đề xuất sửa đổi một phần Luật Đặc biệt về Nâng cao Địa vị Giáo viên và Bảo vệ Hoạt động Giáo dục, nhằm quy định rõ trách nhiệm của Nhà nước trong việc bảo vệ giáo viên. Dự luật tăng cường mạnh mẽ tốc độ và phạm vi hỗ trợ pháp lý để giáo viên có thể được trợ giúp ngay từ giai đoạn đầu khi bị điều tra hoặc bị khởi tố.
Đáng chú ý, dự luật còn đề xuất thành lập Trung tâm Bảo vệ Hoạt động Giáo dục Trung ương trực thuộc Bộ Giáo dục, có nhiệm vụ kiểm tra hệ thống bảo vệ quyền giáo viên tại các sở giáo dục địa phương. Đối với các vụ việc nghiêm trọng xâm phạm quyền giáo viên, Bộ trưởng Bộ Giáo dục sẽ trực tiếp nhận báo cáo và chỉ đạo điều tra, qua đó thiết lập cơ chế Nhà nước trực tiếp chịu trách nhiệm. Trách nhiệm của Nhà nước và chính quyền địa phương trong việc bảo vệ giáo viên cũng sẽ được quy định rõ trong luật.
Dự luật sửa đổi Luật Địa vị Giáo viên do nghị sĩ Jeong đề xuất quy định áp dụng chế độ Nhà nước chịu trách nhiệm tố tụng, theo đó khi giáo viên vướng vào tranh chấp liên quan đến hoạt động giáo dục chính đáng, Nhà nước hoặc chính quyền địa phương sẽ đứng ra làm chủ thể tham gia tố tụng. Dự luật đang được Ủy ban Giáo dục xem xét và quy định rằng nếu giáo viên không có hành vi cố ý hoặc lỗi nghiêm trọng thì sẽ không phải hoàn trả chi phí cho Nhà nước.
Điểm gây tranh cãi lớn nhất hiện nay là dự luật sửa đổi Luật Phúc lợi Trẻ em liên quan đến tiêu chí xác định bạo hành tinh thần. Bộ Y tế và Phúc lợi – cơ quan quản lý các luật liên quan đến bạo hành trẻ em – được cho là đã gửi Quốc hội ý kiến đề nghị "xem xét thận trọng". Báo cáo thẩm tra của Ủy ban Y tế và Phúc lợi Quốc hội cũng đánh giá hiệu quả của việc sửa luật là không cao. Dự luật này thậm chí không được đưa vào chủ trương chính thức của đảng cầm quyền, cho thấy sự khác biệt rõ rệt giữa giới giáo dục và cơ quan quản lý phúc lợi. Lập luận phản đối cho rằng nếu định nghĩa bạo hành tinh thần quá hẹp thì giáo viên sẽ được miễn trách nhiệm, nhưng điều đó có thể khiến các vụ bạo hành trẻ em thực sự trong gia đình hoặc môi trường khác bị bỏ sót.
◇ "Cần xây dựng cơ chế Nhà nước chịu trách nhiệm khi giáo viên bị tố cáo bừa bãi"
Dù vậy, các tổ chức giáo viên vẫn liên tục khẳng định việc sửa luật là cấp bách. Trong tuyên bố ngày 15, KFTA cho biết: "Sau sự hy sinh đầy bi kịch của giáo viên Trường Tiểu học Seoi, thông qua 12 cuộc biểu tình của giáo viên, 5 đạo luật bảo vệ quyền giáo viên đã được sửa đổi. Tuy nhiên, gần 3 năm sau khi luật được sửa, thực tế của giáo viên ngoài hiện trường vẫn còn khắc nghiệt hơn cả bộ phim 'True Education'." Tổ chức này cho rằng những thay đổi trong việc bảo vệ hoạt động giáo dục vẫn chưa đủ để giáo viên cảm nhận rõ.
KFTA cũng chỉ ra: "Trong bối cảnh tỷ lệ sinh thấp, xu hướng bảo bọc con cái quá mức của phụ huynh khiến ngay cả việc hướng dẫn học sinh đúng mực cũng bị đáp trả bằng những đơn tố cáo bạo hành vô căn cứ".
Chủ tịch KTU Park Young-hwan nhấn mạnh: "Cần loại trừ việc hướng dẫn học sinh và trẻ mầm non một cách chính đáng khỏi phạm vi áp dụng của các quy định về bạo hành tinh thần và bỏ mặc trẻ trong Luật Phúc lợi Trẻ em, để hoạt động giáo dục của giáo viên không bị kéo vào các cuộc điều tra và tố tụng về bạo hành trẻ em một cách vô lý. Việc sửa đổi Luật Phúc lợi Trẻ em để bảo vệ giáo viên một cách thực chất là vô cùng cấp thiết".
Liên đoàn Công đoàn Giáo viên cũng cho biết: "Trong học kỳ II năm học 2025, trong tổng số 166 biện pháp xử lý đối với phụ huynh có hành vi xâm phạm hoạt động giáo dục, có tới 34 trường hợp (20,5%) thậm chí còn không được thực hiện." Tổ chức này yêu cầu: "Ngay từ thời điểm giáo viên bị tố cáo bạo hành trẻ em, sở giáo dục phải chịu trách nhiệm về toàn bộ hoạt động hỗ trợ pháp lý theo mô hình Nhà nước chịu trách nhiệm. Đối với các vụ tố cáo vu khống hoặc xâm phạm nghiêm trọng hoạt động giáo dục, chính sở giáo dục phải là chủ thể tiến hành các biện pháp pháp lý như kiện tội vu khống, phỉ báng hoặc cản trở công việc".
Liên đoàn nhấn mạnh: "Chỉ tưởng niệm thôi thì sẽ không có gì thay đổi. Sự tưởng niệm phải dẫn đến trách nhiệm, và trách nhiệm phải được chuyển hóa thành cải cách thể chế".
Theo Park Ji-suk