Hàn Quốc cải cách hệ thống cấp cứu: Chính sách khởi động, niềm tin hiện trường vẫn mong manh

04/02/2026 13:56Dịch sang:trangamy319@gmail.com
facebook twitter link Font big Font small print

Hình ảnh được thực hiện bởi AI

“Đột nhiên tôi không thở được nên gọi 119, nhưng giữa đêm phải chạy qua 5 phòng cấp cứu mà hơn 4 tiếng vẫn không được điều trị”.

Ông A, một người đàn ông ngoài 60 tuổi sống tại thành phố Yongin, tỉnh Gyeonggi, đã gục ngã vào tháng trước do triệu chứng nhồi máu cơ tim cấp. Ông được xe cấp cứu 119 đưa tới phòng cấp cứu, nhưng bị từ chối điều trị tại 4 bệnh viện vì thiếu giường bệnh và nhân lực y tế. Cuối cùng, phải sau nửa đêm ông mới tìm được một bệnh viện có thể tiếp nhận, nhưng bệnh viện này lại nằm ở khu vực khác, cách nơi ở khoảng 50 km. 

Dù chính phủ đã triển khai từ tháng 2 chương trình thí điểm chỉ định bệnh viện tiếp nhận bệnh nhân cấp cứu nặng nhằm giải quyết tình trạng 'bệnh nhân phải di chuyển qua nhiều bệnh viện nhưng không được tiếp nhận', thực tế tại hiện trường vẫn hết sức lạnh lùng. Giới y tế phản đối cách làm ép buộc chuyển bệnh nhân tới cả những bệnh viện không đủ năng lực tiếp nhận, cho rằng đây là kiểu quản lý hành chính bàn giấy, xa rời thực tế. Dù chính sách đã bắt đầu, nhưng tại nơi sinh mạng con người bị đe dọa từng phút, sự hỗn loạn và thiếu niềm tin vẫn còn hiện hữu.

“Bệnh nhân phải di chuyển qua nhiều bệnh viện nhưng không được tiếp nhận” là vấn đề mang tính cấu trúc, trong đó bệnh nhân cấp cứu phải đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác mà không được điều trị kịp thời. Đặc biệt với bệnh nhân nặng, việc điều trị trong “thời gian vàng” là tối quan trọng, nhưng tình trạng thiếu giường bệnh, khan hiếm nhân lực y tế và sự đứt gãy thông tin giữa các bệnh viện đã khiến vấn đề này liên tục tái diễn.

Chị B, một phụ nữ ngoài 30 tuổi sống tại Seoul, cũng trải qua tình huống tương tự vào tuần trước. Do sốt cao và đau bụng dữ dội, chị được xe 119 đưa tới phòng cấp cứu, nhưng phải chạy qua 3 bệnh viện vì lý do “không còn chỗ”, trước khi may mắn được nhập viện. Chị cho biết: “Tôi cứ nghĩ là phòng cấp cứu sẽ tiếp nhận tất cả, nhưng thực tế lại khiến tôi sợ hãi. Đặc biệt với những bệnh nhân không quá nặng, gần như không có lựa chọn”. 

Để cải thiện tình trạng này, từ tháng này chính phủ đang triển khai thí điểm chương trình trong đó, đối với bệnh nhân nặng, Trung tâm điều phối cấp cứu liên vùng sẽ sử dụng hệ thống điện toán để xác định bệnh viện có khả năng tiếp nhận, sau đó chỉ định và chuyển bệnh nhân trực tiếp tới bệnh viện đó. Trong trường hợp khó tiếp nhận, bệnh nhân sẽ được chuyển tới “bệnh viện ưu tiên tiếp nhận” đã được chỉ định trước, nhằm giảm thiểu tình trạng chạy lòng vòng.

Cơ quan Cứu hỏa Quốc gia cũng đang mở rộng hợp tác với xã hội dân sự và giới y tế để tăng cường hệ thống ứng phó cấp cứu trước khi bệnh nhân tới bệnh viện. Tại cuộc tọa đàm chính sách diễn ra ngày 2 vừa qua, các nhiệm vụ trọng tâm như lựa chọn bệnh viện phù hợp theo tình trạng bệnh nhân, tăng cường chỉ đạo y tế, mở rộng năng lực tiếp nhận và xây dựng hệ thống chia sẻ thông tin đã được thảo luận.

Tuy nhiên, tại hiện trường vẫn có không ít ý kiến hoài nghi về hiệu quả thực tế. Một bác sĩ chuyên khoa y học cấp cứu tại bệnh viện đại học ở Seoul cho biết: “Dù hệ thống điện toán hiển thị là có thể tiếp nhận, nhưng trên thực tế nhiều trường hợp không có bác sĩ chuyên khoa hoặc không thể điều trị”. Ông nhấn mạnh: “Khả năng trên giấy tờ và khả năng tiếp nhận thực tế là hai chuyện khác nhau”. Ông nói thêm: “Hiện nay giống như đang đẩy bệnh nhân nặng sang cho bệnh viện, nhưng trong bối cảnh vừa thiếu giường vừa thiếu người, cách này không thể duy trì lâu dài”.

Vị bác sĩ này kết luận: “Với bệnh nhân cấp cứu, điều quan trọng không phải là ‘di chuyển’ mà là ‘kết nối’. Nếu không nâng cao chuyên môn của lực lượng cấp cứu, không chia sẻ thông tin theo thời gian thực giữa các bệnh viện và không đầu tư toàn diện vào hạ tầng y tế cấp cứu khu vực, thì dù hệ thống có thay đổi, vấn đề vẫn sẽ lặp lại”.

Seol So-young