Liên đoàn các nhà tuyển dụng Hàn Quốc đề xuất phân biệt lương tối thiểu theo ngành nghề từ năm 2027

14/06/2026 14:05Dịch sang:trangamy319@gmail.com
facebook twitter link Font big Font small print
./Yonhap

Liên đoàn các nhà tuyển dụng Hàn Quốc (KEF) đã nêu ra sự cần thiết phải áp dụng mức lương tối thiểu khác nhau theo từng ngành nghề. Tổ chức này cho rằng ở một số ngành, khả năng chấp nhận mức lương tối thiểu hiện hành đã giảm xuống mức khó có thể gánh vác được, vì vậy mức lương tối thiểu áp dụng từ năm 2027 cần được phân biệt theo ngành.

Trong báo cáo công bố ngày 14 với tiêu đề “Sự cần thiết và hàm ý của việc áp dụng lương tối thiểu theo ngành nghề”, KEF cho biết khoảng cách về năng suất và khả năng chi trả giữa các ngành đã ngày càng lớn, khiến việc áp dụng đồng loạt một mức lương tối thiểu cho tất cả các ngành đã đi đến giới hạn.

Theo báo cáo, mức lương tối thiểu đã tăng từ 1.865 won vào năm 2001 lên 10.030 won trong năm nay, tương đương mức tăng 437,8%. Đây là mức tăng gấp 5,7 lần tỷ lệ lạm phát (77,4%) và gấp 2,5 lần mức tăng lương danh nghĩa (174,7%) trong cùng giai đoạn.

KEF đã đưa ra các chỉ số như giá trị gia tăng theo ngành, mức lương và tỷ lệ lao động nhận lương dưới mức tối thiểu để chứng minh tình trạng suy giảm khả năng chấp nhận mức lương tối thiểu.

Giá trị gia tăng bình quân trên mỗi lao động, chỉ số phản ánh khả năng chi trả và năng suất lao động theo ngành, của ngành lưu trú và ăn uống chỉ đạt 28,45 triệu won, tương đương 17,1% ngành sản xuất (166,69 triệu won) và 16,2% ngành tài chính - bảo hiểm (175,61 triệu won).

Mức lương tối thiểu so với lương trung vị cũng cho thấy sự chênh lệch lớn giữa các ngành. Trong ngành lưu trú và ăn uống, mức lương tối thiểu tương đương 87,1% lương trung vị, làm dấy lên lo ngại về tác động tiêu cực nghiêm trọng đối với môi trường kinh doanh của các tiểu thương và việc làm. Trong khi đó, ở lĩnh vực tài chính - bảo hiểm, tỷ lệ này chỉ ở mức hơn 40%, cho thấy gánh nặng tương đối thấp hơn.

KEF giải thích: “Các tổ chức quốc tế như OECD và IMF cũng đã chỉ ra rằng khi lương tối thiểu quá tiệm cận với lương trung vị, điều này có thể gây tác động tiêu cực đến việc làm.”

Sự khác biệt giữa các ngành cũng thể hiện rõ qua tỷ lệ lao động nhận lương dưới mức tối thiểu. Năm nay, tỷ lệ này ở ngành sản xuất là 3,7%, ngành tài chính - bảo hiểm là 6,1%, trong khi ngành lưu trú và ăn uống lên tới 31,6%. Điều đó có nghĩa là hơn 3 trong số 10 lao động trong ngành lưu trú và ăn uống đang không nhận được mức lương tối thiểu theo quy định của pháp luật.

Đặc biệt, tỷ lệ lao động nhận lương dưới mức tối thiểu trong ngành lưu trú và ăn uống đã tăng từ 6,4% vào năm 2001 lên 31,6% trong năm nay, tăng 25,2 điểm phần trăm.

KEF cũng đưa ra các ví dụ từ nước ngoài. Theo kết quả phân tích dữ liệu của Ủy ban Lương tối thiểu, có 21 quốc gia thuộc OECD đang áp dụng mức lương tối thiểu khác nhau dựa trên các tiêu chí như ngành nghề, độ tuổi, khu vực và trình độ tay nghề.

Ngoài ra, KEF cũng chỉ ra rằng trái với lập luận của giới lao động cho rằng “các nước phát triển chỉ áp dụng mức lương tối thiểu cao hơn cho từng nhóm đối tượng”, vẫn có những trường hợp áp dụng mức thấp hơn mức lương tối thiểu chung như ngành nông nghiệp và trồng hoa tại Thụy Sĩ hay một số bang của Mỹ.

Giám đốc Ban Nghiên cứu Kinh tế của KEF ông Ha Sang-woo cho biết: “Trong bối cảnh khả năng chi trả và năng suất lao động khác biệt rất lớn giữa các ngành, việc áp dụng cùng một mức lương tối thiểu cho tất cả các ngành là cách làm chưa phản ánh đầy đủ thực tế. Đối với những ngành hiện đang gặp khó khăn ngay cả trong việc chi trả mức lương tối thiểu hiện hành, cần áp dụng cơ chế phân biệt theo ngành để nâng cao tính chấp nhận của chính sách trên thực tế.”.


Theo Nam Hyun-soo